Diễn đàn sinh viên Ngoinhachung.Net

 Quên mật khẩu
 Đăng ký

Nghĩ về nghề và nghiệp

[Lấy địa chỉ]
wilsoninlove Đăng lúc 9-11-2009 23:06:13
Trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sa-pa” của nhà văn xứ Quảng, nhân vật thanh niên làm nghề khí tượng sống một mình ở đỉnh núi Yên Sơn (Sa Pa) cao 2.600m, quanh năm suốt tháng giữa cái lặng lẽ mênh mông của cỏ cây và mây mù lạnh lẽo mà không hề cảm thấy cô đơn.


       Cái gì làm cho anh vượt qua được hoàn cảnh ấy? Đó là anh ý thức đúng đắn, sâu sắc về công việc, lòng yêu nghề và niềm vui cuộc sống. Anh nhận ra rằng: Điều hạnh phúc của mình là đem lại niềm vui cho mọi người: “Hồi chưa vào nghề, những đêm bầu trời đen kịt, nhìn kĩ mới thấy một ngôi sao xa, cháu cũng nghĩ ngay ngôi sao kia lẻ loi một mình. Bây giờ làm nghề này cháu không nghĩ như vậy nữa... Công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn chết mất”.

    Đọc lại truyện “Lặng lẽ Sa-pa”,  từ nhân vật chính của truyện là anh thanh niên này, tôi lại nghĩ về nghề và nghiệp nói chung và đặc biệt là nghề dạy học của mình.

    Phải chăng nói đến “nghề” là nói đến sự hiểu biết và kĩ năng chuyên sâu về một lĩnh vực chuyên môn nào đó, cho nên từ xưa ông cha ta đã khẳng định “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”.  Còn “nghiệp” hiểu theo nghĩa thông thường chính là “duyên nợ” với một nghề nào đó mà mình đã tự nguyện lựa chọn và đeo đuổi suốt cả cuộc đời .
Ở nước Việt Nam ta có hai nghề đã từ lâu được xã hội đặc biệt coi trọng là nghề Thầy thuốc và nghề Thầy giáo. Một nghề nắm sinh mạng quyết định sự sống, chết của con người. Một nghề nắm “phần hồn”, quyết định sự phát triển tri thức và nhân cách của con người. Hai nghề ấy, ngay từ bài học nhập môn, người học đã được học cái đức của nghề. Nói “Lương y như từ mẫu”, “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” người xưa muốn dạy cho người học: Thầy thuốc như mẹ hiền, và: Học và dạy một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy. Tiếc rằng, lâu nay người ta chỉ khai thác cái nghĩa dành cho người học mà quên đi một ý nghĩa thứ hai đối với ông thầy: Dạy người ta một chữ, hay dạy nửa chữ cũng phải nhớ đến đạo làm thầy.

    Người thầy giáo dạy học trò của mình đâu phải chỉ có dạy kiến thức, quan trọng hơn là dạy làm người. Phải ứng xử với học trò như với chính mình, đặt mình vào vị trí của học trò mà dạy dỗ. Cái khác, là phải tác động vào con người, vào tâm và trí. Có cảm hóa được trò thì việc dạy mới vào. Thầy phải yêu trò như con mình và trò phải kính trọng thầy như cha mình. Người thầy làm sao cố gắng tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng của các em học sinh. Tìm hiểu các em đang nghĩ gì, đang vui gì, đang buồn gì và đang mơ ước những gì.

    Nghề dạy học đâu chỉ là có kiến thức, có chuyên môn là đủ mà còn cần đến phương pháp, nghệ thuật sư phạm rất tinh vi, tế nhị và trên hết là tấm lòng yêu nghề, tâm huyết với nghề. Trăn trở và khát khao cũng vì nghề và do nghề! Chỉ khi đó nghề dạy học mới trở thành nghiệp của người thầy giáo.

    Làm thế nào để người dạy học có được những phẩm chất cao quý nói trên ? Điềuđó đòi hỏi người thầy giáo phải biết dấn thân vì nghề, mặt khác xã hội phải quan tâm tạo điều kiện cho các giáo viên hành nghề và yêu nghề. Quan tâm từ khi họ còn là sinh viên sư phạm cho đến khi họ trở thành người thầy giáo, luôn cần sự hun đúc tâm huyết của người làm nghề “trồng người”.

    Để có được những người “thầy ra thầy”, “điều kiện cần” là mọi giáo viên luôn phải trau dồi tri thức chuyên môn cũng như ý thức trách nhiệm, lương tâm nghề nghiệp; “điều kiện đủ” để cho giáo viên có được những phẩm chất tốtđẹp ấy chính là phải có một chính sách xã hội hợp lý để cho mỗi người dạy họcđều có thể “Sinh vi nghệ, tử vi nghệ”,  có thể coi nghề dạy học chính là nghiệp của mình, yên tâm mà sống chết với nghề và có được cuộc sống mà họ xứngđáng được hưởng.


Phan Duy Nghĩa


P. Hiệu trưởng trường Tiểu học Sơn Long, Hương Sơn, Hà Tĩnh



LTS Dân trí   - Nếu làm một nghề nào đó, nhưng ít khi trăn trở nghĩ suy về nghề, coi nghề chỉ như phương tiện đơn thuần để kiếm sống, tức là chưa đem tâm huyết để làm nghề thì rất khó trở thành người giỏi trong nghề đó. Đặc biệt là những nghề đòi hỏi trí tuệ và tâm huyết như nghề Thầy giáo và Thầy thuốc càng cần sự “lao tâm khổ tứ”, sự “dấn thân” với nghề mới có thể làm tròn phận sự cao quý của những người làm nghề này.

    Tác giả viết bài trên có những nghĩ suy sâu sắc về mối quan hệ gắn bó giữa nghề và nghiệp của người thầy giáo. Chỉ khi nào nhà giáo tự nguyện và luôn tìm thấy sự hứng thú sáng tạo trong nghề dạy học, đem hết năng lực và tâm huyết làm nghề, thì khi ấy nhà giáo mới xứng đáng là “người kỹ sư tâm hồn” của lớp lớp học sinh thân yêu.

    Để giúp cho các nhà giáo làm tròn nhiệm vụ cao quý của mình, xã hội ta còn phải quan tâm nhiều hơn và chăm lo tốt hơn đời sống của các nhà giáo, nhất là ở những địa bàn vùng sâu vùng xa.
Khi cần hỗ trợ và giúp đỡ sử dụng diễn đàn, các bạn hãy liên hệ với mình theo thông tin dưới đây:
Trần Công Toàn | N2C @ Founder | Ngoinhachung.net |
Mobile: 0945 43 43 44 | Email: wil8x@yahoo.com | Y!M: wil8x |
Những mảng nội dung trọng tâm của Ngoinhachung.net
wilsoninlove Đăng lúc 9-11-2009 23:07:00
“Phải chăng nói đến “nghề” là nói đến sự hiểu biết và kĩ năng chuyên sâu về một lĩnh vực chuyên môn nào đó. Còn “nghiệp” hiểu theo nghĩa thông thường chính là “duyên nợ” với một nghề mà mình đã tự nguyện lựa chọn và đeo đuổi suốt cả cuộc đời ”
Đấy là lời bàn trong bài viết “Nghĩ về nghề và nghiệp” của thầy giáo Phan Duy Nghĩa (Hương Sơn, Hà Tĩnh) đăng trên Diễn đàn Dân trí.

    Thông thường, khi trưởng thành, người ta may mắn tìm được nghề nghiệp nào đó thích hợp với mình và theo cách hiểu của thầy Nghĩa, nghề nghiệp ấy là sự hòa quyện giữa kiến thức và kỹ năng chuyên môn với thái độ trân trọng, tâm huyết với công việc đó. Là một sinh viên sắp tốt nghiệp, tôi chỉ xin nói thêm đôi điều về nghề và nghiệp dưới con mắt của môt người sắp chuẩn bị bước vào đời, phải tìm một nghề nghiệp cho bản thân trong tương lai không xa nữa.

    Thực tế từ nhiều năm trở lại đây, sinh viên Việt Nam sau khi ra trường đa phần phải cố gắng chọn  cho mình một “nghề” hơn là việc theo đuổi một “nghiệp”. Bởi vậy, sẽ có nhiều hệ quả khác nhau từ thực trạng này, đó là một số sinh viên may mắn nhất sẽ tìm được một nghề nghiệp vừa đúng năng lực chuyên môn vừa đúng sở thích để có thể dồn hết tâm huyết vào đó theo đúng hàm ý như thầy Nghĩa đã dẫn, hoặc là sẽ có một số sinh viên chỉ có thể tìm được một nghề đơn thuần để kiếm sống mà không xem đó thực sự là “nghiệp” để theo đuổi suốt cả cuộc đời. Và cũng có trường hợp ngược lại  là một số sinh viên tốt nghiệp tìm thấy “nghiệp” cho mình nhưng đó  không đúng  là một “nghề” để đảm bảo cuộc sống cho họ.
Hiện tại tôi đang học năm thứ ba và không lâu nữa sẽ như bao sinh viên khác lao vào tìm kiếm việc làm cho bản thân hay theo “thuật ngữ” của người ta hay dùng gọi là “lập nghiệp”. Nhưng thật sự thì tôi còn nhiều trăn trở về tương lai của mình và việc “lập nghiệp” chắc chắn sẽ không thể dễ dàng chút nào hết. Tôi lo ngại mình cũng sẽ phải đối mặt với tình trạng không thể tìm được một công việc phù hợp với cả trình độ chuyên môn và sở thích, thậm chí là phải làm trái nghề, trái ngành.

    Ở nước ngoài vấn đề tìm việc có nhiều quan điểm khá đa dạng và phần nào thoải mái hơn ở Việt Nam. Đối với nhiều người trẻ tuổi, việc có thể có được sự hài lòng về công việc (job satisfaction) quan trọng hơn là có công việc để kiếm thật nhiều tiền. Còn ở Việt Nam mình, sinh viên ra trường lại nghĩ tới việc tìm được nghề có thu nhập ổn định hoặc mức lương cao là ưu tiên hàng đầu, hơn là đúng với sở thích đam mê cá nhân. Điều này thể hiện ngay từ lúc chọn ngành để thi vào trường đại học thường theo những ngành “hot” để sau khi ra trường dễ dàng xin được việc làm.

    Xu hướng hiện đại ngày nay đang ảnh hưởng tới sự lựa chọn nghề của giới trẻ Việt Nam, đa số đều chọn khối ngành kinh tế để theo học. Riêng với ngành sư phạm thì không mấy người trẻ mặn mà. Và còn một thực trạng nữa là nhiều giảng viên đại học đồng thời làm kinh tế bên ngoài cho nên việc giảng trên lớp cũng như trách nhiệm nói chung của một người thầy người cô không còn nguyên nghĩa như xưa nữa.

    Khi bày tỏ những quan điểm cá nhân trên đây, tôi không mong chờ sẽ có một sự chuyển biến lớn lao nào đó về việc phải làm sao các bạn trẻ như tôi có thể vừa có “ nghề” lại có thể theo đuổi nó thành “ nghiệp” của mình. Tôi chỉ muốn nói rằng, dù làm công việc gì, đúng sở thích của mình hay không, hãy luôn làm tốt nhất trong khả năng của mình.


Lương Thị Thuận
Lớp 43N1- khoa Tiếng Anh- Đại học Thương Mại- Hà Nội



LTS Dân trí   - Bài viết trên nói lên tâm sự thật của các bạn trẻ khi sắp bước vào đời và xây dựng cuộc sống tự lập, cần phải tìm cho mình một nghề nào đó đủ bảo đảm cho đời sống là yêu cầu trước hết, sau đó mới tính đến nghề ấy có phù hợp với sở thích của mình hay không. Điều đó không có gì sai trái, miễn là làm nghề gì cũng phải có trách nhiệm với nghề đó, luôn cố gắng làm tốt nhất với khả năng mà mình có.

    Vả lại nghề nào đi sâu tìm hiểu, biết khai phá những điều mới mẻ, để tìm ra cách làm sáng tạo, đem lại hiệu quả cao thì sẽ tìm thấy nguồn vui trong nghề ấy. Từ đó sẽ thấy yêu thích và gắn bó với nghề mà mình đã làm, không muốn xa rời nó nữa, và khi ấy nghề không còn đơn thuần là phương tiện kiếm sống mà đã trở thành nghiệp của mình rồi.
Khi cần hỗ trợ và giúp đỡ sử dụng diễn đàn, các bạn hãy liên hệ với mình theo thông tin dưới đây:
Trần Công Toàn | N2C @ Founder | Ngoinhachung.net |
Mobile: 0945 43 43 44 | Email: wil8x@yahoo.com | Y!M: wil8x |
Những mảng nội dung trọng tâm của Ngoinhachung.net
noname04 Đăng lúc 16-3-2011 14:54:43
Mình nghĩ đơn giản nghề là cái mà bạn đang làm hiện tại (hay gọi là job). Nghiệp là quá trình làm việc của bạn lâu dài, gắn bó với cái nghề đó (tức là career)
cachetduoi Đăng lúc 28-3-2013 15:53:30
nghĩ về nước mỸ hehehe..
job và career đương nhien khac nhau rôi. bac noname chuẩn rui đay ah
JamesPotter Đăng lúc 19-8-2013 15:48:39
Người ta nói, nghề nghiệp đôi khi còn là cái duyên nữa

Tìm kiếm việc làm / Tuyển dụng trực tuyến/Việc làm Việt Nam
chulquan Đăng lúc 15-3-2014 02:18:33
Chuẩn đó, có bạn trả lời Nghề là việc mình đang làm, còn nghiệp là cả 1 sự nghiệp lâu dài. Nhưng điều quan trọng là bạn tìm ra chính bản thân mình tức là khám phá bản thân để rồi mới biết mình thích gì, muốn gì. Từ đó chúng ta mới có thể định hướng nghề nghiệpsớm bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu, thì sự nghiệp mới sớm được đâm trồi rồi đơm hoa kết trái, ko có đi gần hết già nửa cuộc đời vẫn lông bông.
hunghv6 Đăng lúc 13-6-2014 08:29:12
đừng chạy theo mọi người..hãy chạy theo chính mình
may cham cong giá rẻ
hunghv6 Đăng lúc 13-6-2014 08:30:51
chulquan gửi lúc 15-3-2014 02:18
Chuẩn đó, có bạn trả lời Nghề là việc mình đang làm, còn nghiệp là cả 1 sự nghiệp ...

câu nói của bạn rất hay..rất ý nghĩa..
may cham cong giá rẻ
nhaxinh3 Đăng lúc 5-1-2016 17:43:38
đa số đều chọn khối ngành kinh tế để theo học, đây được xem như một sai lầm
thanhhuyen85 Đăng lúc 22-4-2016 16:10:40
Nghề nào cũng được, quan trọng là mình thích. Hoc nail, trang diểm, cát tóc cũng rất thú vị.
Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký


Diễn đàn chia sẻ thông tin cộng đồng, tài liệu chuyên ngành, kỹ năng mềm dành cho sinh viên Việt Nam Trao đổi: du lịch, tour du lich, dù lệch tâm, Du lịch Đà Nẵng, du lich nuoc ngoai, can ho One Verandah, trầm quảng nam, Tài Liệu, Luận Văn, Ebook miễn phí, Thư viện giáo án, ban backlink 2018, xì gà cuba, m88, https://chungcumydinhpearl.com.vn/, phụ kiện xì gà, bi quyet lam dep, đèn led thanh, đèn led âm đất, đèn led pha, Du lịch côn đảo
Thuê taxi tải Hà Nội rẻ nhất | Cty chuyển nhà Kiến Vàng

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|Diễn đàn sinh viên Ngoinhachung.Net © 2006-2016
Đang chờ Bộ Thông Tin & Truyền Thông cấp phép theo Nghị định 97/2008/NĐ-CP
Diễn đàn chia sẻ thông tin cộng đồng, tài liệu chuyên ngành, kỹ năng mềm dành cho sinh viên Việt Nam
Chúng tôi sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào đối với hoạt động của Thành viên.
Liên hệ: 0945.434.344 - (Toàn) - Email: wil8x@yahoo.com -
Check Google Page Rank - DMCA.com

GMT+7, 5-6-2020 03:22 , Processed in 0.119609 second(s), 23 queries , Gzip On.

N2C sử dụng mã nguồn Discuz!

Bản quyền mã nguồn thuộc về Comsenz Inc.
Thông tin quảng cáo trên Ngoinhachung.net

Lên trên